RSS

Author Archives: Oanh Do

Mùa thu năm nay…

1. Dạo này hay nhớ Mẹ. Có nhiều hôm nhớ Mẹ quá chạy vào restroom chỗ làm ngồi khóc. Có hôm đang ngủ tỉnh dậy thấy nước mắt ướt cả mặt. Có hôm lại lo sợ vở vơ, sợ một ngày không được gặp Mẹ nữa. Thế là lại lao lên mạng, tìm vé, tìm ngày nghỉ, tìm về về với Mẹ…

2. Hình như năm nay kinh tế đi xuống dữ lắm. Gọi về nhà nghe Ba than mà mình xót ruột. Kinh tế như thế thì người giàu sẽ lại càng giàu hơn, còn dân đen thì chắc lại càng vất vả hơn. Nghĩ lại thấy Ba khổ thật, khi giàu khi nghèo đều khổ, khi có tiền khi không tiền đều khổ… Càng nghĩ càng thấy thương, càng thấy thương lại càng thấy giận bản thân…

3. Hôm trước tám với thằng bạn, nó hỏi thăm cuộc sống dạo này thế nào. Bảo nó mình cũng bình thường, năm nay cũng như năm trước, tiền chắc nhiều hơn mà cuộc sống thì nhiều bận tâm hơn. Nó bảo bây giờ ai cũng khó khăn hơn, nên được như mình là tốt rồi… Nghe thế thì mình im luôn, nghĩ lại thấy bao người trăn trở chuyện cơm áo, mình may mắn lắm ko phải lo đến thế, nên có buồn có bất mãn thì cũng nên im, than vãn vừa làm người khác thấy tủi thân mà người ta cũng tưởng mình khùng…

4. Sáng nay gặp một bà người Mỹ, con bạn bảo với bà ấy là dân đi học nhiều có lắm bằng cấp bây giờ thất nghiệp dữ lắm, nên nó thấy như nó vậy mà đúng đắn, bỏ học đại học đi học nghề bây giờ nhiều tiền hơn bọn sinh viên mới tốt nghiệp. Mình thật thà bảo, đi học ko bao giờ phí, chưa kiếm được việc làm thì cố hơn tí nữa rồi sẽ kiếm được thôi, quan trong là đừng nản chí. Bà ấy bảo mình, cứ sống đầy niềm tin như thế đi, hãy ước mơ thật nhiều, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn… Tự nghĩ, ôi lâu rồi mình không nghĩ đến ước mơ là gì nữa, may mà vẫn còn nhiều niềm tin vào cuộc sống lắm, nên mỗi ngày vẫn còn cố gắng được… 

5. Ở đây mới có 1 hàng bán bánh mì và cafe sữa Việt Nam. Bánh mì cũng ngon lắm, đủ ngon để mình ăn mỗi ngày, dù ngày nào cũng ăn ổ bánh mì như bao năm nay mình hay ăn, nhưng ko ngán. Có khi ngồi ăn mà nhiều kỷ niệm ùa về. Thấy cuộc đời mình cũng thú vị phết :))

6. Mùa thu đến nhanh và đi nhanh, lâu lâu thấy nhớ quá khứ quay cuồng, nhưng chỉ là lâu lâu thôi, vì bận lắm.

 

 

Advertisements
 
1 Comment

Posted by on October 13, 2012 in Uncategorized

 

Chuyện bình đẳng…

Đấu tranh bình đẳng có lẽ là cuộc đấu tranh dài nhất lịch sử loài người. Bình đẳng giới, bình đẳng màu da, bình đẳng tôn giáo, etc… có lẽ ở mọi mặt cuộc sống người ta đều muốn có sự công bằng. Tôi chẳng phải chuyên gia gì để bàn cãi chuyện đấu tranh này, chỉ muốn viết vài dòng về chuyện xảy ra gần đây ở Mỹ…

Chuyện bắt đầu từ ông CEO chuỗi thức ăn nhanh nọ công khai ý kiến về hôn nhân, mà theo ông hôn nhân chỉ nên là giữa nam và nữ, vì bible nói thế, không thể khác đi được. Thế là báo chí rần rần đăng tin về chuyện ông chống đối hôn nhân đồng giới, tin này nóng cũng vở tin vụ nổ súng chứ chẳng chơi. Trong giây đầu tiên đọc tin tôi tự nghĩ sao ông này ngốc thế không sợ mất khách à, đến giây thứ hai mới nhớ ra ông này khôn phết, chống đối hôn nhân đồng giới là dụ được hơn nửa dân số Mỹ rồi còn gì. Ghê gớm hơn nữa là dân có đạo ùn ùn kéo nhau đi mua thức ăn ủng hộ cho ông ấy, vì người ta bảo ông này là dân ngoan đạo.

Chuyện ông ấy nghỉ gì tôi không quan tâm, nhưng nhìn cảnh người người kéo nhau xếp hàng mua thức ăn của ông như một cách ủng hộ quan điểm “hôn nhân ko dành cho người đồng giới” khiến tôi thấy đau lòng, đến mức nên ai mở miệng bảo “bible nói là hôn nhân là giữa đàn ông và đàn bà thôi!” là tôi ứa gan. Bible nói gì không biết, nhưng chẳng phải một tôn giáo là mang đến cho con người niềm tin tốt đẹp vào cuộc sống, vào đấng tối cao, là mong muốn một cuộc sống hoà bình hạnh phúc cho mọi người đó sao. Vậy sao những người tự gọi là “ngoan đạo” ấy lại hành động làm đau lòng người khác – những người đồng giới, những người có quyền được sống, được yêu, được hạnh phúc như những người bình thường khác. Tại sao ai cũng sinh ra trọn vẹn là con người, mà có người tự cho mình quyền giới hạn hạnh phúc của người khác???

Có lần tôi được nghe ý kiến của một phụ huynh khi bọn tôi đề cập vấn đề này, chị ấy bảo “Em ơi em còn trẻ chưa chồng chưa con nên cứ ủng hộ người đồng tính, đến lúc có con mới hiểu không ủng hộ gì cả, lỡ sau này con mình cũng thế thì sao?!” Dĩ nhiên chị ấy là một trong số 51% những người California chống đối thông qua luật hôn nhân cho người đồng giới năm ấy. Mình chỉ ước sao chị ấy và những người trong 51% đó có một lần quan sát cuộc sống của những người đồng giới, để hiểu là họ cũng chỉ là những con người bình thường, khao khát được yêu và được sống…

 
Leave a comment

Posted by on August 3, 2012 in Uncategorized

 

7.23

. Abby lên 2 được 10 ngày rồi, thế mà mãi vẫn chẳng viết được nhiều cho con gái. Con gái lớn nhanh như thổi, ngày nào con cũng có nhiều chuyện vui, biết làm nhiều cái mới. 2 năm trôi qua là quãng thời gian đáng nhớ nhất cuộc đời của mẹ, được ngắm con gái lớn lên, được cùng con đọc sách, đi công viên, hay là dạo bộ trong sân nhà, được chăm sóc con từ miếng ăn đến giấc ngủ, cột tóc mặc váy đẹp cho con mỗi sáng… 2 năm qua cuộc sống của mẹ bận rộn hơn bao giờ hết, và cũng hạnh phúc hơn bao giờ hết 🙂

. Dạo này hay có cảm giác cuộc sống thật là mong manh. Mấy vụ nổ súng gần đây làm mình cứ sợ sợ đất Mỹ này. Vẫn biết sống chết có số, nhưng sợ vẫn cứ sợ 🙂 Mong cuộc sống bình yên sẽ luôn ở bên gia đình mình và cả những người khác. Ước gì trên đời này ko có súng nhỉ 🙂

. Chẳng hiểu ăn ở thế nào mà Facebook hay bị hack thế không hiểu. Gần 2 tuần rồi không có Facebook, cứ tưởng như mình bị cô lập với cộng đồng 🙂

. Tạm viết nắng nhít thế đã. Ngủ rồi mai rảnh chỉnh sửa viết tiếp 🙂

 
Leave a comment

Posted by on July 24, 2012 in My life

 

Việt Nam, những ngày cuối năm 2011

Đã lâu lắm rồi tôi mới được về lại nơi mình yêu thương. Trước chuyến đi 2 tháng, tôi ngồi đếm từng ngày, hình dung từng gương mặt những người tôi yêu thương, nhớ lại từng con đường tôi đã đi qua, và mỉm cười hạnh phúc… Tôi luôn bảo với chồng rằng hạnh phúc của tôi nhỏ nhoi lắm, chỉ cần đc gặp những người thân, ăn những món ngon, ngắm nhưng con phố nhộn nhịp, thế thôi. Trên chuyến bay từ Hongkong về Saigon, tôi cứ nhấp nhỏm ko yên, chưa bao giờ thấy 2 tiếng dài đến thế… Và khi đặt chân đến Tân Sơn Nhất, tôi không tin nổi là mình đang ở đây, ở thành phố mà tôi yêu thương…

Tôi được gặp lại Ba ngay ở phi trường. Ba già lắm, ốm lắm, dáng vẻ mệt mỏi lắm. Nhìn Ba mà tôi xót xa, thế mà miệng cứ trách mắng Ba không lo giữ gìn sức khỏe, không lo ăn uống đàng hoàng. Ba chỉ mỉm cười rồi bảo “Ba nhớ con quá”… Tôi được gặp lại anh chị, những người yêu chiều tôi hết mực. Hôm tôi về đến nhà đã gần 3 giờ sáng, thế mà nhà đủ cả không thiếu ai… Các chị nấu sẵn cơm sợ tôi đói, mấy đứa cháu than vãn mai phải thi học kỳ mà sao vẫn cứ muốn ngồi chơi với út, mấy ông anh rủ rê chồng tôi “làm vài chai cho quen biết nhau”. Thương thế cái sự thật thà chân chất không bao giờ thay đổi của cả nhà. Mãi gần 1 tuần sau tôi mới được gặp Mẹ, và tôi không cầm đc nước mắt khi gặp Mẹ hôm ấy. Tôi biết rằng tôi sẽ không sống ở Mỹ bao lâu nữa, tôi biết mình cần-phải-và-nên trở về quê hương. 3 năm xa Mẹ, Mẹ khác quá. 3 năm ấy, tôi vui vẻ nơi xứ người, có biết Mẹ phải vượt qua bao nỗi đau của căn bệnh. 3 năm ấy, tôi là người con đáng bỏ đi…

Chuyến đi này tôi dành thời gian ở nhà với gia đình nhiều hơn. Tôi chẳng hẹn hò nhiều bạn bè, dù rất nhớ và rất muốn gặp mấy đứa bạn. Có hôm tôi ở nhà từ sáng đến tối, chỉ ra đường lúc cả nhà đi ăn. Chồng tôi là người rất hiểu chuyện, dù là lần đầu tiên anh về Vietnam, nhưng anh cũng thích ở nhà với gia đình tôi, chẳng vòi vĩnh đòi tôi chở đi chơi bao giờ. Có hôm tôi lỡ hẹn bạn nhưng các chị lại nấu nướng ở nhà, thế là anh bảo thôi hẹn khi khác đi, gia đình quan trọng hơn mà… Chồng tôi là con một trong một gia đình khá giả, anh chưa bao giờ biết cảm giác san sẻ, lại càng không biết cảm giác nói cười với anh chị em bao giờ. Thế nên đây là lần đầu tiên anh biết thế nào là có anh có chị, có cháu trai cháu gái. Anh bảo, dù không giao tiếp được với nhiều anh chị tôi, nhưng anh vẫn cảm giác được trọn vẹn 2 chữ gia đình…

Lần này về nhà, tôi cũng kịp gặp mấy đứa bạn thân, mấy đứa bạn tôi đủ can đảm gặp mà không sợ bị “xỉ vả” 🙂 Tôi thấy vui cho bọn nó. Đứa nào cũng gia đình yên ổn, công việc tươi sáng. Nói chuyện với tụi nó, tôi thấy vui lây niềm vui của tụi nó, chợt thấy mấy nỗi buồn phiền của mình chẳng đáng là bao. Tôi cũng gặp lại cô bạn thân những ngày đầu ở MG. Nó vẫn thế, nói chuyện vẫn đầy sức sống, ánh mắt vẫn long lanh, và nó vẫn luôn có những điềuu làm tôi ngưỡng mộ. Tôi vẫn thấy hạnh phúc lắm khi bên tôi luôn có những người bạn đáng quý, những người sẵn sàng chia sẻ với tôi vui buồn…

Viết tạm vài dòng thế đã. Hôm nay tuyết đổ dày nơi tôi ở. Cao hứng chạy xuống Huntington, làm vài việc xong là vù đi cafe… ai nói Huntington ko có gì vui, chứ tôi yêu nhất mấy khoảng khắc ngồi ở đây, kế bên cửa sổ, hít hà mùi cafe thơm lừng, nhìn tuyết bay ngoài kia…

 
3 Comments

Posted by on January 3, 2012 in My life

 

11.11

Mỗi người thường chọn cho mình một ngày, một tháng, một khoảng khắc đẹp, chẳng để làm gì, chỉ để mỗi năm đến ngày ấy, tháng ấy, khoảng khắc ấy, người ta có cớ để vui/buồn/tương tư. Có lẽ bản tính yêu-bản-thân của mình quá cao, nên cả năm mình thích tháng 4, thích ngày 26 mỗi tháng chỉ vì nó liên quan đến ngày sinh của mình. Thế mà ko hiểu từ lúc nào, tháng 11 trở nên đặc biệt với mình, đặc biệt đến mức thuở 19, 20 mình cứ hay chờ tháng 11 để xem năm nay chuyện gì sẽ xảy ra. Cứ thế, mỗi năm trôi qua lại có thêm nhiều kỷ niệm, mình lại viết, lại gói ghém vào trong tim, cũng chẳng để làm gì cả, chỉ để thấy đời mình có những khoảng khắc đẹp…

Năm đầu tiên mình sang Mỹ, tháng 11 tuyết đã đổ rất dày. Năm ấy mình hay có cảm giác trống trải, phần vì nhớ nhà, phần mình trong tay mình khi ấy đang nắm giữ 1 tình yêu mong manh. May mắn lúc ấy có 1 người bạn luôn bên cạnh chăm sóc, trò chuyện với mình. Người ấy gõ cửa nhà mình lúc 2 giờ sáng để mang cafe sang cho mình vì biết mình sẽ học bài đêm. Người đứng chờ mình trước thư viện lạnh lẽo, chỉ vì đường khuya nguy hiểm. Người cho mình những lời khuyên lạnh lùng nhất, và cũng là người ủng hộ mình trong mọi quyết định dù là sai lầm nhất. Người sẽ mãi mãi có vị trí đẹp nhất trong tim mình. Cuộc đời mình đến lúc ấy vẫn chưa bao giờ biết con trai và con gái có thể có 1 tình bạn đẹp đến thế.

Thế mà năm nay tháng 11 bạc bẽo với mình lắm, đến với mình bằng những chuyện buồn ko thể buồn hơn. Tự nhủ chẳng có gì trọn vẹn, chẳng nên mong đợi gì để không có gì buồn bã, thế mà có bao giờ làm đc đâu. Thế mà mình bao giờ cũng vậy, cứ nhìn cuộc sống màu hồng…

Dạo này hay xem phim Hàn. Cơ bản là vì netflix lẫn hulu rất nhiều phim Hàn. Thêm phần có dạo mình hay thích mộng mơ xem phim Hàn 🙂 Chồng mình bảo, lúc bé vợ chỉ ao ước có chồng đẹp và giàu như trong phim phải ko, thế nên cứ xem suốt phải không 🙂 Mà cái cái đám con gái tầm tuổi mình lúc ấy hay thích thế thật, mình thì chả thích bọn con trai đẹp cho lắm, vì (xui xẻo) cho mình là trai đẹp xung quanh mình thuở ấy hoặc dở hơi hoặc dở người. Mình thích xem phim Hàn vì thích cái tình yêu trong veo trong phim ấy, yêu ai thì chỉ yêu một người, yêu đến hết lòng. Những tình yêu ấy làm mình tin rằng khi mình tìm ra tình yêu của cuộc đời mình, thì tình yêu ấy ko bao giờ hết cả, mà chỉ có tăng dần theo năm tháng rồi thôi. Dù cuộc sống đã trải qua bao vấp ngã, mà mình vẫn tin thế đấy, ngây thơ quá nhỉ.

Tháng 11 năm nay đánh dấu những sóng gió đàu tiên mình phải trải qua… Chắc tháng 11 may mắn tươi đẹp của mình đã qua rồi. Thôi dù thế nào thì cũng chỉ là 1 tháng trong năm thôi mà, cũng chỉ là một khoảng khắc rất nhỏ bé của cuộc đời thôi mà…

 
Leave a comment

Posted by on November 18, 2011 in My life, November...

 

Yêu đơn phương…

Tôi hay đi vòng vòng phố xá xem người ta viết lách. Bởi tôi cũng hay có nhiều tâm sự, nhưng khả năng viết của tôi thì gần = 0, nên đôi khi đọc để thấy ai đấy viết giùm mình, để tìm sự đồng cảm từ những người xa lại.

Đọc bài này lâu lắm rồi, thỉnh thoảng tôi hay bị ám ảnh về nó. Tôi có nhiều bạn gái hay vu vơ về chuyện yêu đơn phương, cái đám bạn đầy tự cao của tôi thường nghĩ đến chữ đơn phương nghĩ là mất hết tự trong của con gái. Tôi thì ko nghĩ thế, yêu đơn phương ai đó là cả một trải nghiệm đẹp mà ai cũng nên trải qua một lần trong đời. Thế nhưng, yêu đơn phương cả cuộc đời là một câu chuyện khác 🙂

—-

(Có đáng để yêu đơn phương cả đời? – Nguyen Tuan Hai)

Hôm vừa rồi tôi đọc một câu chuyện có tên “yêu trọn một đời”, hình như của một tác giả Trung Quốc. Nội dung như sau: Có một cô gái trẻ thầm yêu hot boy của trường, cô rất bình thường nên anh không bao giờ để ý, anh trải qua biết bao mối tình với rất nhiều hot girl, anh thành công như mẹ cha mong đợi, anh hạnh phúc như người đời có thể muốn, còn cô vẫn mãi mang trong mình một tình yêu câm nín…

Rồi đến lúc cô cũng yêu và kết hôn với một người cũng bình thường như cô, rồi có con, rồi mua nhà, rồi cãi nhau, rồi hờn giận… Thế rồi, chàng sa cơ, các chân dài quanh chàng biến mất, chàng khổ đau, cô đơn, chán chường… Nàng xuất hiện trao tất cả vốn liếng cho chàng làm lại cuộc đời, mặc cho chồng nàng tiếng bấc, tiếng chì, chỉ cần thấy chàng rưng rưng cảm động là nàng mãn nguyện.

Rồi chàng thành công, chàng trả lại nàng vốn liếng kèm thêm rất nhiều lợi nhuận, nàng sung sướng vì chàng thành công, chồng nàng sung sướng vì của cải quay về, chàng sung sướng vì trên đời này còn người tốt thế. Nàng mời chàng ăn cơm, nấu những món chàng thích, chàng rất ngạc nhiên, không ngờ cô bạn không thân lắm mà lại biết rõ về mình thế…

Chàng lại kết hôn, với một chân dài, như dĩ nhiên vốn thế… Rồi nàng qua đời, yêu cầu chàng hãy hỏa thiêu theo nàng rất nhiều lọ đựng ngôi sao may mắn nhưng không may rớt ra ngoài 2 ngôi sao mà chàng không để ý, rồi ai đó đưa cho chàng, chàng mang về và cũng bỏ quên. Một ngày kia đứa cháu nhỏ tình cờ mở ra yêu cầu chàng đọc, chàng phát hiện ra bí mật là nàng yêu mình đã bao năm, yêu đến tận lúc chết, yêu chung thủy, lặng thầm đến mức không muốn ai biết…

Đọc xong tôi buồn, lòng thấy rưng rưng… Thấy khó quên quá, tôi đọc biết bao thứ, mà cứ toàn quên, trong đầu đôi lúc chỉ nhớ được tiền điện, tiền nước, giá rau, giá thịt… thế mà chuyện này cứ ám ảnh không quên. Yêu lặng thầm, yêu đơn phương một ai đó. Bất kỳ ai cũng đã trải qua, may mắn thì một lần, không may thì cả chục lần luôn. Nhưng để đủ sức cho một mối tình đi suốt cuộc đời mình quả là hiếm thay. Yêu một người qua suốt tháng năm, qua bao biến cố cuộc đời, vĩ đại thay!

Người mẹ yêu con bằng tình yêu trong sáng, không vụ lợi, rất bao dung, đầy hy sinh, thế mà chỉ cần nó bảo mẹ bạn A kho cá ngon hơn mẹ, thế nào cũng ấm ức vài ngày, nó yêu một cô xinh hơn mình hồi trẻ thế nào cũng phải tìm được vài nốt ruồi nằm không đúng chỗ, nó dắt vợ đi xem phim ở nhà thế nào bà cũng đau bụng, đau đầu… Ô hô, thế mà với người dưng nàng có thể yêu quên mình đến thế! Nàng không đớn đau sao khi chàng luôn bên người khác? Nàng vẫn hạnh phúc sao khi chàng chẳng bao giờ biết đến nàng?

Có thể ai đó khâm phục nàng vì tình yêu quả cảm, bất thường nhưng tôi thì không. Tôi tin tình yêu, tôi biết tình yêu làm được nhiều điều kỳ diệu, tôi luôn phải yêu ai đó, luôn cần ai đó yêu tôi… Nhưng tôi sẽ không yêu người không bên tôi lúc tôi đau khổ, có thể chỉ nắm tay tôi, mắng tôi vài câu mà chẳng giúp được gì. Tôi cũng không yêu người không bao giờ biết đến con tim rỉ máu của tôi vì thấy người ta bên người khác. Tôi cũng không yêu người chỉ đáp lại ánh mắt nồng nàn của tôi bằng cái nhìn lạnh giá. Không ai trách con tim, con tim không có mắt, nhưng chắc chắn tôi có mắt, tôi sẽ dành tình yêu cho một chàng trai xứng đáng. Ai đó sẽ bảo tôi quá cứng nhắc, quá lí trí sao gọi là yêu! Phải thế chăng?

Vậy nếu nàng không thể mở lòng với bất kỳ ai khác, tại sao nàng lại kết hôn? Tại sao lại đón nhận tình yêu của một người khác? Để suốt đời luôn thấy chồng mình lố bịch khi nghĩ tới người khác? Người mà chưa một lần nắm tay nàng, chưa một lần chăm sóc khi nàng ốm, chưa một lần làm điều gì ngạc nhiên cho nàng chỉ mong nàng vui…

Và tôi- kẻ cứng nhắc, lí trí, rất ngạc nhiên người ta không cảm động hay nảy sinh tình yêu sau bao năm chung sống. Người ta không cảm động khi ốm có người mua thuốc cho mình, cằn nhằn khi mình làm việc quá sức, nấu cháo cho mình khi không muốn ăn cơm, dỗ dành khi mình khóc, một món quà nhỏ nhân một ngày vu vơ, ghen tuông khi mình cười thật xinh với anh hàng xóm, xúc động khi cùng nhau đón một đứa con chào đời, thở phào khi biết con chỉ ốm qua loa, rộn ràng khi con khoe điểm 10, rồi vô số những việc khác trong đời…

Kẻ cứng nhắc như tôi chắc chắn động lòng. Tôi sẽ xúc động khi nhận về mình tình yêu thương và tôi cũng xúc động mà yêu thương lại. Vẫn biết nhiều người ban đầu đến với nhau vì dòng đời xô đẩy, hoặc vì dòng người đẩy nếu tắc đường hoặc đi xe bus nhưng yêu thương sẽ làm nên thương yêu.

Tình yêu là gồm tất cả, trong đó cả những quan tâm chăm sóc. Có thể người ta quan tâm tới bạn vì lòng tốt mà không yêu, nhưng không thể yêu mà không có sự quan tâm. Vì thế cô gái thật lạ thường, không hiểu cô lấy gì làm chất liệu tình yêu cho cuộc đời mình khi cả đời không có cơ hội kiểm nghiệm tình yêu. cô vĩ đại hơn những gì tôi nghĩ được.

Tôi biết ai đó sẽ tin và ngưỡng mộ tình yêu này, nhưng tôi thì tuyệt đối không. Tôi tin tình cảm con người, tôi vui khi 2 nhân vật chàng và nàng tốt với nhau, nhưng tôi xót xa khi chết nàng vẫn yêu chàng, yêu trọn một đời. Tôi buồn cho nàng không thể mở lòng mà yêu chồng, người đi bên nàng suốt cuộc đời, người chia sẻ buồn vui trong cuộc sống thật của nàng.

Tôi thương cho nàng không thể sinh ra những đứa con đúng nghĩa là kết quả của tình yêu vợ chồng, đứa trẻ sẽ hụt hẫng biết bao khi biết mình không phải là thứ mẹ kỳ vọng. Tôi thương cho nàng vì nếu bạn yêu một lần chân thành, bạn có thể yêu thêm lần nữa.

Còn chàng, biết sự thật không hiểu chàng có vui không? Vui không khi vô tình đến thế với một tình yêu nồng nàn đến thế? Vui không khi vì chàng mà nàng cả cuộc đời đồng sàng dị mộng với chồng? Hay day dứt vì có biết chàng cũng chẳng yêu nàng, con tim có lí lẽ của nó… Hay là tự mãn như trẻ con vì mình là hot boy và nàng đâu phải là duy nhất…

Tôi tiếc thương cho chồng nàng sống trọn trái tim cho một trái tim không đập vì mình. Và ê chề thay khi vợ chàng sống cùng chàng mà luôn mơ về bờ vai khác. Yêu thương không nảy sinh thương yêu như công thức. Tôi khinh bỉ những kẻ sống với một người mà yêu thương trao về nơi khác, yêu đến thế sao không dũng cảm sống trọn tình với tình yêu mù lòa đó, sao lại lợi dụng tình cảm của người khác làm bình phong? Không những con tim mù lòa mà mắt nàng cũng mù lòa, không thể xúc động bởi tình yêu của người khác…

Phải, tôi cứng nhắc, lí trí, nhưng tôi biết yêu và thương những người quanh mình, tôi biết xúc động khi được quan tâm, tôi sống không dối trá, tôi sống bằng trái tim… Anh yêu ơi, em tin tình yêu, tình yêu là có thật, như anh ngồi kia, mà lát nữa thôi anh lại càu nhàu sao tháng này em xài nhiều tiền thế!

Source: http://my.opera.com/EmbeMy/blog/show.dml/17464342

—–

Tôi có cái thuở cũng yêu người ta say đắm. Tôi dành cho mình cơ hội đc yêu một ai đó một cách chân thành, không đòi hỏi, không mong đợi. Tôi hiểu đc khi tinh yêu đc đáp trả, đấy là tôi đc yêu thật sự. Còn nếu tình yêu ấy mãi là tình đơn phương, thì tôi đã không hối tiếc khi tự cho mình cơ hội thử, cơ hội đc sống thật lòng…

Thế nhưng, tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu đơn phương một đời. Ngày bé tôi hay đọc tiểu thuyết yêu đương, có một nhân vật nữ cứ ám ảnh mãi trong tôi. Con gái yêu chàng trai say đắm, một lòng một dạ, đến cái ngày cô được chạm vào chàng, đc hiểu chàng, cô nhận ra người mà cô yêu không phải chàng, mà chỉ là một hình tượng cô dựng trong tim. Lúc ấy, tôi tin rằng sẽ tình yêu thôi thì sẽ không bao giờ đủ cho một mối quan hệ, mà cần có sự hiểu biết, quan tâm và xây dựng cho mối quan hệ ấy. Mà những điều này không ai có thể làm một mình cả cuộc đời này…

Ngày trước cô bạn tôi hay phiền não khi thấy tôi cứ âm thầm yêu một người, dành cho người ấy một tình cảm đặc biệt mà cô ấy thấy không đáng. Cô ấy bảo tôi từ bỏ đi. Tôi thì thấy xứng đáng để dành cho mình khoảng thời gian yêu người ấy. Để tôi hiểu yêu một người là thế nào, và cảm giác mong chờ đc yêu là thế nào. Tôi thường đùa với chồng rằng, có khoảng thời gian như thế trong đời, để em trân trọng tình yêu của chúng ta bây giờ hơn, để em hiểu một người mong chờ gì khi yêu, để em hiểu tình yêu chỉ đẹp khi đến từ 2 phía…

Cô bạn ấy của tôi vừa đi qua một quãng thời gian đơn phương như thế, như tôi ngày nào. Cô ấy từng hỏi tôi làm sao để bước ra một tình yêu đơn phương…. Thật lòng, tôi đã cho luôn cho mình cơ hội yêu người, cho đến một ngày, tôi yêu bản thân mình hơn yêu người ấy, tôi sẽ không cho mình cơ hội nữa, tôi sẽ quay lưng bước đi….

 
1 Comment

Posted by on November 18, 2011 in My life, November...

 

Korean Stir fried Noodle

 
Leave a comment

Posted by on November 13, 2011 in Cooking, Foreign food, Main entree