RSS

It has been a year…

08 Jul

… từ ngày mẹ được gặp con, được ôm con vào lòng, được thơm đôi má luôn ửng hồng của con, được nghe tiếng khóc, tiếng cười rất girly của con 🙂 , và được cảm nhận thế nào là tình yêu mẫu tử thiêng liêng…

… từ ngày mẹ bắt đầu chuỗi ngày bận rộn, chuỗi ngày “growing up” của cã con lẫn mẹ. Thật vậy, mẹ cứ thấy mình bận rộn suốt ngày, nhìu lúc quên mất phải dành thơi gian chăm sóc bản thân một tí, dành thời gian thực hiện những ước mơ của mẹ, nhưng chẳng vì thế mà mẹ hối hận khi có con. Mẹ, chưa bao giờ trong đời, cảm nhận được niểm hạnh phúc mạnh mẽ như thế khi được nghe tiếng cười của con, khi được ôm con vào lòng, khi con bập bẹ những tiếng nói đầu tiên. Ông bà ngoại sót con, sợ mẹ vất vả chuyện học chuyện làm lại phải chăm con, cứ thúc giục mẹ để ông bà trông giúp. Cơ mà mẹ ko xa Abby của mẹ được, và mẹ luôn quan niệm rằng, con do mẹ sinh ra thì mẹ phải có trách nhiệm nuôi con lớn, chăm sóc dạy dỗ con. Mẹ có quãng thời gian xa bà, và mẹ buồn lắm, nên mẹ chẳng bao giờ xa được Abby của mẹ. Thế nên, mẹ giữ con bên mẹ, vất vả một chút, bận rộn một chút, mà mẹ con được bên nhau, được hạnh phúc, thế là đủ rồi, phải không con…

Một năm trôi qua, mẹ thấy mình trưởng thành hơn, bình tĩnh hơn, và vị tha hơn. Và hơn bao giờ hết, mẹ yêu ông bà ngoại hơn, hiểu nỗi vất vả của ông bà dành cho mẹ. Đôi khi, mẹ cứ hay nghĩ đến một ngày Abby lớn, sẽ muốn tự lập, muốn bay khỏi vòng tay mẹ, mẹ lại buồn lắm. Ấy thế mà mẹ đã để ông bà đã xa mẹ lâu lắm rồi, ngày mẹ đi học mẹ vui lắm mà quên mất rằng ông bà sẽ buồn thế nào, sẽ lo lắng thế nào 🙂 Thôi năm nay mình sẽ về thăm ông bà con nhé, để mẹ được ôm ông, được nghe ông cằn nhằn chuyện đi sớm về muộn, để ông bà được niềm vui thấy đứa con xa nhà đang trở về tổ ấm…

Thôi, dài dòng thế đủ rồi, mẹ  phải ghi lại những cột mốc quan trọng của con, để sau này còn nhớ mà kể con nghe nữa chứ 🙂

1st day: con ra đời sau khi cơn đau kéo dài 12 tiếng của mẹ, khóc rất to trước khi cô y tá kịp vỗ vào mông. Ngay khi con chào đời, bác sĩ trao con cho mẹ, để mẹ là người đầu tiên được ôm Abby. Mẹ vẫn nhớ, môi con rất đỏ, và da rất trắng, và mẹ vẫn nhớ đôi mắt long lanh rất đen của con, kịp mở ra nhìn mẹ rồi nhắm mắt ngủ ngây 🙂

1st night: con đc bú những dòng sữa đầu tiên từ mẹ. chắc là ko đủ sữa nên con khóc rất to, và khóc suốt làm cả mẹ lẫn daddy thức trắng chăm con.

3rd night: lan dau con được về nhà, mẹ cẫn thận bảo daddy phải là người ẵm còn vào nhà để con được giống tính daddy, bởi mẹ muốn con sẽ là người vị tha và thông minh giống daddy 🙂 Chắc do con biết ở nhà thì ấm áp và an toàn hơn, hay do sữa mẹ bắt đầu về nhiều đêm ấy, mà con ngủ liền đến sáng 🙂 Và từ đó, con ngủ say mỗi đêm, chỉ thức giấc đòi ti mẹ rồi lại ngủ say.. mẹ may mắn không phải thức đêm cùng con…

3rd week: con đc travel lần đầu tiên, không xa nhà lắm, chỉ 2h chạy xe thôi. mẹ cứ lo lắng con sẽ khóc dọc đường thì mệt lắm, nên cho con măm thật no trước khi đi, và con ngủ khì đến khi arrived nhà bà nội. con gái ngoan thế 🙂

1month-old: bố mẹ muốn làm party “đầy tháng” cho con, nên gọi đt rủ nhiều ng sang để cook out 🙂 nhưng mà trời mưa tầm tã nên lại kéo nhau đi hibachi. daddy bảo mẹ ăn 2 cái fortune cookies, 1 cho mẹ và 1 cho con :)) cũng dịp này, con đc đi xa cho công việc của daddy. và cũng nhờ thế, daddy và mẹ phát hiện một vết u nhỏ trên cổ của con… Tháng này con gái bắt đầu biết laughing, biết nhìn xa, biết theo dõi vật chuyển động và nhận dạng đc màu sắc, ko còn chỉ yêu thích 2 màu trắng đen nữa lol

1-2nd month: con liên tục đi bệnh viện, rồi vật lý trị liệu cho vết u đấy. nhìn con bị cô y tá giữ chặt để siêu âm mà mẹ đau thắt lòng, con cứ khóc mong mẹ đến cứu con, và mẹ thì bất lực cứ phải nhìn con đau 😦 Ấy vậy mà con gái cứng cáp lắm, chỉ sau 1, 2 lần là quen, cứ cười tít mắt với bác sĩ . Sau 1 tháng, vết u ko còn nữa, và con cũng ko phải đi bệnh viện thường xuyên nữa. Dạo con gái 7 tuần, con bắt đầu để ý những vật mẹ treo xung quanh giường, một hôm con với tay vỗ vào con chó bông làm nó phát ra tiếng nhạc, thế là con bật cười làm cả mẹ và daddy bất ngờ lắm 🙂

3rd month; con tập lẫy. Lúc đầu thì khóc la dữ lắm, lẫy đc rồi thì cười toe, nhưng chỉ lẫy 1 chiều thôi. Vài tuần sau, mẹ đang gấp đồ thì thấy con lẫy cả 2 chiều, rất nhanh và nhẹ nhàng, và mặt thì hớn hở 🙂 Con chủ động chơi với đồ chơi nhiều hơn, nhưng đa phần là cầm ngắm rồi bỏ vào miệng ngậm hihi. Nhưng đó là dấu hiệu tốt vì con gái đã chuyển sang giai đoạn khám phá thế giới bằng môi miệng 🙂 Con cũng đã khám phá ra bàn tay, nên suốt ngày ngậm ngón tay 🙂

4&1/2 month: con gái đi học. Quyết định để con đi nhà trẻ là một quyết định khó khăn. mẹ cảm thấy mình thật là mẹ hư, không chăm con tử tế đc như ng ta, còn bé tí đã phải đi học. Nhưng mỗi ngày nghe con khen những tiến bộ của con, mẹ thấy an lòng hơn. Nhờ đi học sớm nên con cũng nhanh nhẹn và hoạt bát, không sợ ng lạ. Cũng nhờ các cô rèn luyện, con ăn uống nghiêm túc, ngoan ngoãn. Đến giờ ăn là ngồi ngay ngắn vào ghế, ăn liên tục và chẳng bao giờ ngậm. Chuyện ăn của con là làm mẹ tự hào nhất, bởi con gái chẳng bao giờ làm mẹ vật vã lo lắng

5th month: con bắt đầu ngồi. Đầu tiên mẹ và bà phải giúp con, sau vài ngày thì con tự ngồi, rất cứng cáp. Tháng này con cũng tập ăn dặm, bắt đầu bằng bột, rồi rau màu cam, rau màu xanh, roi trai cay, roi den thịt. Con ăn rất ít, mẹ cũng hơi lo, nhưng vẫn bú mẹ đều đặn. Bác sĩ dặn mẹ tháng này con chỉ tập ăn thôi, nên đừng quá lo lắng, nên mẹ cũng thoải mái khi cho con ăn

6th month: con mọc 2 chiếc răng bé tẹo, và con bắt đầu học trường mới, ngôi trường khang trang hơn mà mẹ phải đăng ký hơn nửa năm mới có đc một chỗ cho con. và con cũng bắt đầu những cơn ho. Ban đầu chỉ là ho nhẹ thôi, rồi nặng hơn, rồi kéo dài làm con mệt mỏi. Mẹ lại lần nữa ôm con ra vào bệnh viện, và lần nay thì vất vả hơn vì chỉ mỗi mẹ đi thôi, vì daddy phải đi làm xa… Và bắt đầu từ tháng nay, con bú sữa mẹ kết hợp ăn dặm và sữa ngoài.

7th month: daddy đã ký giấy tờ nhà, và con đc về ở nhà mới, rộng hơn và mát hơn, để con đc bò chơi xung quanh. Con biết bò. Bò bằng 2 tay và 2 chân nhé, nâng bụng cách mặt đất như “người lớn” nhé, không phải kiểu trẻ con chỉ biết trườn đâu 🙂

8th month – 12th month: Con lớn lên nhiều lắm. Ngày nào cũng làm daddy và mẹ cười vì những cử chỉ, hành động đáng yêu của con, hạnh phúc vì sự thông minh, nhanh nhẹn của con. Con biết phân biệt con chim, con bọ, con khỉ. Con thích xem Yo Gabba Gabba và dance with daddy. Con chơi trống cùng daddy, đôi tay cầm stick càng ngày càng thuần thục. Con thích sách, thích ngồi mở từng trang sách, đọc ê a rất đáng iu. Khi ngồi chơi, thỉnh thoảng con lại nhìn xung quanh xem mẹ còn ngồi đấy không, rồi chạy lại ôm lấy chân mẹ, xoa chân mẹ rồi say “ah ah ah” như khi con xoa búp bê :). Cứ như thế, mỗi ngày con biết thêm nhiều thứ. Hai hôm nay mẹ đi xa, con biết chơi ném banh với ông bà, rồi biết ngồi trên ghế xem cartoon

—-

Ngay mai con se tron 1 tuoi. An ngoan chong lon nhe con gai cua me.

Advertisements
 
Leave a comment

Posted by on July 8, 2011 in myAbby

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: